Sống 52 là gì?

Sống để làm gì?

Đây là câu hỏi mà nhiều người hỏi bản thân nhưng không mấy người tìm được câu trả lời cho mình. Thật vậy, câu trả lời đã có sẵn trong đầu mỗi người. Vấn đề là chúng ta có can đảm đối mặt với nó hay không mà thôi. 

Tuy nhiên, bạn hãy tưởng tượng khi đối diện với cái chết cận kề thì bạn có thể né tránh câu hỏi đó được nữa hay không?

Một người y tá ở Úc, Bronnie Ware, đã hé lộ thế giới biết được những điều mà bạn có thể hối tiếc nhất trước khi qua đời. Trong đó, có năm điều cô ấy bắt gặp thường xuyên nhất ở bệnh nhân của mình. Bật mí là không ai hối tiếc vì đã bỏ lỡ một tập phim hoặc hối tiếc vì chưa từng thử nhảy Bungee cả.

1. Hối tiếc đã không dũng cảm để sống thật với chính mình

2. Hối tiếc đã quá ham công tiếc việc

3. Hối tiếc đã không dám bày tỏ cảm xúc của mình

4. Hối tiếc đã bỏ quên những mối quan hệ quan trọng

5. Hối tiếc đã không cho phép mình sống hạnh phúc hơn

Những hối tiếc này cho thấy con người đều có những điều mình muốn làm nhưng lại không có can đảm thực hiện chúng. Họ nhận ra mình không thực sự sống với hết khả năng của mình. Tuy nhiên, chờ đến giây phút cuối đời mới nhận ra thì đã quá trễ.

Sự bùng nổ kinh tế sẽ đem đến cơ hội để thịnh vượng cho tất cả mọi người. Đi cùng với đó sẽ là sự bùng nổ của những vấn đề khác khiến cho càng nhiều người không thỏa mãn với cuộc sống của mình. Thông tin bây giờ chủ yếu tập trung vào bí quyết làm giàu, nhà to, xe khủng và giải trí giết thời gian mà quên đi khía cạnh cuộc sống thực tế hàng ngày. 

Về bản chất chúng không xấu nhưng sự ám ảnh về sở hữu vật chất và thú vui tiêu khiển này làm chúng ta quên mất những điều quan trọng khác. Đó chính là phát triển bản thân, xây dựng mối quan hệ chất lượng, lối sống lành mạnh hoặc đơn giản là cách tìm đến “Inner Peace”.

Sống 52 là blog về phát triển bản thân, bao trùm từ khía cạnh công việc cho đến khía cạnh cá nhân, từ triết lý sâu sắc cho đến hướng dẫn cụ thể. Mục đích là giúp người trẻ sống một cuộc đời không hối tiếc từ ngày hôm nay, không phải chờ đến khi quá trễ mới bắt đầu đi sửa chữa sai lầm. Đời người vốn dĩ là hữu hạn. Do đó, có những sai lầm dù muốn sửa thì cũng không có đủ thời gian nữa.

Tuy nhiên, Sống 52 không phải liều thuốc thần kỳ. Blog chỉ giúp được bạn phát triển nếu bạn thực sự quyết tâm muốn thay đổi bản thân mà thôi. Sự phát triển bản thân sẽ không bao giờ đến với những người hời hợt hoặc nóng vội muốn kết quả ngay. Nếu bạn đọc nhưng không muốn hành động để thay đổi thì blog này có lẽ không thực sự dành cho bạn.

Tại Sống 52, bạn sẽ tìm thấy:

Từ ngày đầu được thành lập, Sống 52 đã có những tiêu chuẩn rõ ràng về chất lượng. Nội dung của blog phải có tính thực tế, có giá trị đối với độc giả. Ngoài ra, hình thức truyền tải cũng đa dạng để phù hợp với cách tiếp nhận thông tin của nhiều người.

Tại Sống 52, bạn sẽ KHÔNG tìm thấy:

Đọc đến đây, bạn sẽ tự hỏi đằng sau Sống 52 là ai đúng không?

Mình là Thuyên, một người Sài Gòn gốc Hà Nội. Sở thích của mình là phượt, thể thao và tìm hiểu kiến thức mới mỗi ngày về mọi chủ đề như công nghệ, văn hóa và ẩm thực nữa.

Đây là Sài Gòn mà mình lớn lên, không phải Sài Gòn hoa lệ trên báo chí đâu nhé

Từ ngày đầu tiên chuyển vào Sài Gòn, khi chỉ mới 4 tuổi, mình luôn cảm thấy thua thiệt với mọi người: nhà không có đủ tiền để học lớp Lá tử tế mà chỉ học nửa buổi rồi phải về; học cấp một và cấp hai trong môi trường đầy cám dỗ và nghiện ngập; không có điều kiện để học tiếng Anh bài bản như những đứa bạn thành phố khác.

Cuộc sống đó ấy vậy dạy cho mình nhiều bài học. Nó thay đổi cuộc đời mình, biến những bất lợi đó thành lợi thế của mình để trở thành con người mình mong muốn.

Ở tuổi này, mình không dám nhận là thành công nhưng mình đã làm được những việc vượt tất cả mong đợi của mình trước kia. Tuổi trẻ của mình không có gì phải hối tiếc.

Cụ thể, mình đã quyết tâm thay đổi môi trường học của mình, hiện học tại Đại Học Ngoại Thương TPHCM – đến giờ thì không còn cám dỗ và nghiện ngập nữa rồi nhỉ. Bật mí cho các bạn, mình không chỉ thi đại học một lần đâu nhé.

Từ một anh sinh viên ngành Công Nghệ Sinh Học vụng về chỉ biết vùi đầu vào học đến Chủ Tịch Chi Nhánh tại AIESEC – Tổ Chức Sinh Viên Lớn Nhất Thế Giới chuyên phát triển lãnh đạo cho người trẻ.

Từ ám ảnh với môn tiếng Anh ngay khi học thử vào năm lớp 3 và môn Ngữ Văn điểm trung bình 5 phẩy đều đều cho đến thí sinh lọt vào chung kết Cuộc Thi Viết Luận Trẻ Thế Giới – WYEC 2018 với bài luận hơn 6000 từ. Thêm nữa là mình đã học tiếng Nhật được 2 năm, dự tính năm sau sẽ tiếp tục với tiếng Trung.

Từ ngoại hình hom hem và suy dinh dưỡng cho đến một cơ thể săn chắc và tràn đầy sức sống. Sau 7 năm luyện tập, lần đầu tiên mình đã có thể làm chủ cơ thể trong mọi tình huống. Giờ đây mình tự tin tham gia những hoạt động như thể dục đường phố, võ thuật, phượt hay leo núi. 

Tuy nhiên, thay đổi lớn nhất của mình không nằm ở những giải thưởng, vị trí đã đảm nhiệm mà chính ở nhận thức bản thân. Thứ khó mà có thể chỉ mặt gọi tên trong một vài dòng chữ nhưng lại đóng vai trò then chốt. Mình sẽ kể cho các bạn nghe thông qua những bài viết sau này nhé.

Ấn tượng đầu tiên về Thuyên đó là một người làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc và ít nói, nhưng thật sự tiếp xúc với Thuyên thì mới biết rằng Thuyên suy nghĩ rất sâu sắc, có tầm nhìn xa cũng như đầy hoài bão, khát vọng. Kỷ niệm đáng… Đọc thêm “”

Lê Hoàng Hiệp
Cựu Phó Chủ tịch Tài chính - AIESEC tại HCMC

Với mình thì Thuyên là người lý trí và mạnh mẽ. Những lúc khó khăn, phản xạ thông thường thường là than vãn, khó quá làm sao vượt qua và sợ hãi về khả năng của bản thân còn Thuyên thì ngược lại. Bạn tập trung vào suy nghĩ có… Đọc thêm “”

Trần Thị Minh Thư
Phó Chủ Tịch Tình Nguyện Quốc Tế - AIESEC tại Cần Thơ

Hi Thuyên, đứa em đầy năng lượng! Chị phải nói là may mắn khi gặp được em trong ngôi nhà ESC thân thương. Dù chúng ta chỉ sinh hoạt trong CLB với nhau trong một thời gian không dài nhưng những kỉ niệm và ấn tượng của chị về em… Đọc thêm “”

Võ Kiều Bích
Sinh viên tại Pennsylvania, Mỹ

Còn mình là Ngọc, cộng sự kiêm bạn gái của Thuyên. Sinh ra tại Armidale – một thành phố nhỏ ở Australia nhưng lớn lên tại Hà Nội, cũng giống như nhiều bạn, thời đi học của mình được ba má nuông chiều như công chúa để mình “dành sức” quay cuồng xung quanh 13 môn học, thi thố ở trường và một vài mối tình con nít.

Nếu có gì đó “sóng gió” hơn các bạn một tí thì là vào năm lớp 7, mình đã bị ban giám hiệu … cho thôi học vì quá nghịch và lười học. Việc này tiếp diễn thậm chí đến khi mình học cấp 3. Mình nhớ có lần khi đi họp phụ huynh về, bố nói với mình:

“Mày không làm người bình thường một hôm được à?”.

Qua những năm phổ thông đó, mình nhận ra rằng mình thật sự đang bị bó buộc trong một môi trường không phù hợp với bản thân. Mình luôn phải đấu tranh đi tìm sự tự do, tìm thứ mà mình muốn làm.

Từ một đứa nổi loạn, mình đoạt giải Khuyến Khích cuộc thi Sáng tạo Khoa học khu vực Đông Nam Á với dự án tổng hợp Nhựa Sinh Học (Biodegradable Bio-plastic). Từ một đứa chẳng biết gì về hoạt động ngoại khóa, mình cũng làm Phó Chủ tịch tại AIESEC  – Tổ Chức Sinh Viên Quốc Tế lớn nhất thế giới.

Đương nhiên, những thứ đó mình chưa dám gọi là thành công. Nhưng quan trọng hơn đó là việc mình nhận ra được tiềm năng của bản thân và những năm đại học của mình không có gì để hối tiếc.

Nếu có gì mình rút ra được từ hơn 21 năm qua, thì đó là bất kể muốn làm gì, thứ đóng vai trò tiên quyết là việc đi tìm mục tiêu mà mình muốn làm. Nhờ không ngừng thay đổi nhận thức bản thân, mình từng ngày một bước gần hơn tới những gì mình thật sự muốn cho tương lai.

Trong quá trình đó mình đã làm gì, rút ra được những kinh nghiệm ra sao, mình muốn chia sẻ tất cả những điều đó ở trong blog này. Đón đọc nhé!

Câu trả lời cho câu hỏi “Sống để làm gì?” chắc chắn sẽ không ai giống ai cả. Tuy nhiên, để không phải hối tiếc lúc cuối đời thì chúng ta cần phải hành động để đạt được mục tiêu sâu thẳm nhất bên trong mỗi con người. Có một sự thật không thể chối bỏ là tất cả chúng ta sẽ có ngày phải đối mặt với cái chết. 

Bạn muốn sống một cuộc đời như nào? 

Nếu bạn muốn sống một cuộc đời không có hối tiếc thì hãy đồng hành với Sống 52 từ ngay hôm nay nhé. 

Đăng ký để nhận bài viết mới nhất từ Sống 52 !