Chuyện của Ngọc – Mình là ai?

Mình là Ngọc, sinh viên năm cuối trường Đại học Ngoại thương, đã từng là một học sinh cá biệt, vắt vai một vài mối tình con nít và hiện cũng đang theo đuổi một ước mơ ở tuổi 2X.

Mình bây giờ đã có thể là một người khác hoàn toàn nếu không có những bước ngoặt – sự thay đổi đột ngột ngoài kế hoạch. Những câu chuyện nhỏ lẻ dưới đây là những dấu mộc có thể coi là đáng nhớ nhất của mình trong 21 năm qua. Đối với mình, những bước ngoặt đó dù nhỏ nhưng quan trọng, là thứ tạo nên con người mình ngày hôm nay.

Chuyện bị cho thôi học

Đó là năm cấp 2, mình học lớp chọn ở một trường cấp 2 cũng có tiếng ở Hà Nội. Khi đó lớp mình mang danh “lớp chọn Toán”, có cô giáo chủ nhiệm rất lớn tuổi và có tâm với nghề. Hơn nữa, bạn học đều là những người xuất sắc. Nghe hoàn hảo ha?

Chỉ có một điều là mình không thấy những điều đó là đáng quý và phải học hỏi, lại còn “giao du” với các bạn ở ngoài lớp. Các thầy cô giáo bộ môn đều … không ưa mình, vì mình không chịu học và nghịch ngợm trong giờ quá nhiều làm ảnh hưởng đến các bạn xung quanh. Cho đến đỉnh điểm là năm lớp 7, mình trốn giờ học Vật lý để đi chơi.

Với một đứa học sinh lớp 7 thời bấy giờ thì trốn học quả là tội nghịch. Ba má mình được cô chủ nhiệm mời đến trường lần thứ n, sau đó cho mình một cơ hội cuối cùng để thay đổi. Nhưng mấy tháng sau thì đâu vẫn vào đấy. Và rồi mình chỉ nhớ một buổi chiều thứ 5, mình đang ngồi … chơi game thì bố về và bảo rằng ngay ngày mai mình sẽ đi học ở trường mới. “Ngày mai”.

Đương nhiên là mình không chịu. Minh rất giận ba má, sang trường mới vẫn còn nghịch ngợm để “phản ứng”. Tuy nhiên sau đó vào năm lớp 8, mình được chọn vào đội tuyển Hóa của trường đi thi học sinh giỏi. Sau đó 1 năm, mình thi đỗ Chuyên Hóa của Chuyên Sư phạm.

Sau này nghĩ lại, đó là sự thay đổi ảnh hưởng đến cuộc đời mình nhiều nhất. Nếu lúc đó mình không được ba má chuyển qua trường mới, mình sẽ không bao giờ học được cách kiểm soát và thể hiện cá tính của mình đúng cách, đúng chỗ. Tệ hơn, mình bây giờ hoàn toàn có thể trôi nổi phá phách đâu đó ngoài giảng đường đại học.

Từ đó, mình cũng hiểu được tầm quan trọng của môi trường xung quanh. Một đứa con nít có cá tính mạnh khi lớn lên là một người bản lĩnh hay nổi loạn phá phách phụ thuộc phần lớn và môi trường. Cũng vì thế, mình luôn tìm cách ném bản thân vào một môi trường mà ở đó mình sử dụng được cá tính một cách hợp lý nhất.

Chuyện đi thi khoa học

Cho đến năm lớp 12, là một đứa Chuyên Hóa, mình đăng ký tham dự một số cuộc thi liên quan đến Khoa học Kỹ thuật. Mô hình đơn giản là bạn có một dự án khoa học nào đó, và bằng lời nói, bạn thuyết phục ban giám khảo rằng dự án của bạn là mới lạ và có khả thi.

Mình đâm đầu vào học hành nghiên cứu, đọc và làm mọi thứ có thể. Cho đến khi lần đầu tiên phải đứng lên thuyết trình, mình run như cầy sấy suốt mấy tiếng trước đó, quên hết nội dung cần phải nói. Điều này tiếp tục khoảng thời gian một vài tháng. Mình có thể là một đứa mạnh miệng, nổi loạn ở ngoài, hoặc có thể có một dự án hay, nhưng lại quá thiếu những kỹ năng tối thiểu cần phải có.

Vậy là mình xén bớt thời gian nghiên cứu công thức hóa học để học kỹ năng thuyết trình, thuyết phục người khác; cách tư duy logic, diễn giải nội dung cho dễ hiểu. Cho đến cuối năm lớp 12, mình đạt được một số giải thưởng, mà trong đó cao nhất là giải Khuyến Khích trong lĩnh vực Hóa Sinh ở Cuộc thi Khoa học Kỹ thuật cho học sinh ASEAN. Một trong số những “thành tựu” này cho mình tấm vé vào thẳng một số trường đại học mà mình mong muốn.

Mình đi thi ở Mỹ cùng một bạn teammate

Tại sao lại nói đây là một bước ngoặt của mình? Bởi vì thứ nhất, lần đầu tiên mình thấm thía được rằng, để đạt được một thứ nào đó thì không chỉ cần kiến thức chuyên môn là đủ mà còn yêu cầu cả nội lực, kỹ năng bên trong nữa. Thứ hai, việc này cho phép mình mở rộng các sự lựa chọn thay đổi tương lai của mình. Cụ thể mình sẽ viết ngay sau đây ở câu chuyện thứ 3 nhé.

Chuyện đổi định hướng ở phút thứ 89

Chuyên Hóa như bố mẹ và mọi người nói thì khả năng cao nên đi học Y, Dược, Bách Khoa hay đi làm nghiên cứu sâu hơn về Hóa. Nhờ thế nên từ năm lớp 11, mình đã được định hướng sau này vào Đại học Dược. Còn mình thì cũng chẳng biết tại sao và chẳng biết ở đó sẽ học gì.

Việc học về các kỹ năng, thi thố trong và ngoài nước lại vô tình cho mình một góc nhìn rộng hơn về thế giới ngoài trường học và khoa học. Mình lại tự hỏi liệu Đại học Dược như được định hướng liệu có phải là lựa chọn duy nhất hay không?

Lúc đó cũng đã là lúc tốt nghiệp xong cấp 3, chỉ còn vài tuần nữa để quyết định. Thay đổi một dự định suốt 3 năm chỉ trong vài tuần không phải là chuyện dễ dàng. Mình cũng đi hỏi rất nhiều người lớn tuổi, nhưng cuối cùng sau đó mình vẫn không tìm được một câu trả lời rõ ràng cho việc mình nên làm gì.

Cho đến khi đi nộp hồ sơ nhập học, ở phút thứ 89, mình đã đập tan ý định học Dược suốt 3 năm bằng việc đi vào Ngoại Thương. Mình cũng không biết mình thích FTU hay không, mình chỉ chợt nhận thấy rằng Dược và Hóa không phải là thứ mình có thể làm cả phần đời còn lại.

Nói đây là một bước ngoặt, bởi vì Ngoại Thương là chính là môi trường nền móng cho những gì mình đang làm bây giờ. Mình sẽ hối hận lắm nếu hồi đó nghe ba má đi học Y, Dược hay Khoa Học vì đó không phải là thứ phù hợp với mình.

Sau này nghĩ lại, việc lăn xả thi thố, học thêm những thứ bên ngoài sách vở vô tình cho mình được tự do suy nghĩ hơn. Mình chỉ biết về những thứ bố mẹ và thầy cô hay nói, về việc học Hóa thì sau làm gì, mà không biết rằng mình có những lựa chọn bên ngoài rộng lớn hơn. Mình tưởng là mình được chọn, nhưng thật ra thì chính suy nghĩ của mình đã bị “cầm tù” rồi.

Chuyện đi làm

Ngoại Thương thì nổi tiếng là truyền thống sinh viên năng động, có nhiều câu lạc bộ và hoạt động ngoại khóa. Hồi đầu năm nhất, mình cũng theo các bạn lăn xả nộp đơn vào 3 – 4 câu lạc bộ khác nhau, nhưng cuối cùng là đều trượt. Với một đứa năm nhất thì đó là một sự thất bại không thể buồn hơn.

Vậy nên học kỳ 1 năm nhất, mình chỉ có một công việc đó là đi học và về nhà, trong khi đó bạn bè đứa nào cũng tham gia câu lạc bộ hoặc đi làm thêm. Mình nhìn cũng chạnh lòng, tự hỏi tại sao mình lại rảnh thế. Cho đến kỳ 2 thì mình vào AIESEC, một tổ chức sinh viên quốc tế.

Hồi mình mới vào tổ chức, làm International Relations. Đây là sự kiện được tổ chức cho các bạn tình nguyện viên của chương trình Global Volunteer. Tại đây, lần đầu tiên mình cảm nhận được một cách sâu sắc những thay đổi mà chương trình có thể tạo ra cho những bạn trẻ Việt Nam
Team của mình đạt giải Prudential National Excellence Award 2017 in Outgoing Global Volunteer - một giải thưởng được trao 2 lần/năm của tổ chức. Đây là một trong những động lực lớn để mình apply cho vị trí Vice President sau đó.

Sau đó một năm, mình làm ở vị trí Vice President của chi nhánh FTU Hanoi, công việc chiếm của mình khoảng 30 giờ/tuần. Trong lúc đó, mình có một công việc làm thêm ở Starbucks Vietnam, cùng với đó là việc học ở trên trường ngày một nặng. Việc phải đảm bảo chất lượng 3 thứ cùng một lúc ngốn rất nhiều “công lực”. Giai đoạn đó, hầu hết ngày nào mình cũng chỉ ngủ trung bình 4 – 5 tiếng/ngày.

Tình thế bắt buộc khiến mình phải học rất nhiều kỹ năng như cách sắp xếp thời gian, quản lý công việc hay multitasking (làm nhiều việc một lúc). Cũng trong giai đoạn này, lần đầu tiên mình được trải nghiệm đủ mọi loại khó khăn của thế giới làm việc: mâu thuẫn, thất bại, đến cả khóc lóc nữa. Tìm cách giải quyết và vượt qua tất cả những khó khăn đó giúp mình mở mang và trưởng thành hơn rất nhiều.

Khoảng thời gian đó có thể nói là khủng hoảng nhất quãng đời sinh viên của mình, nhưng là một bước ngoặt đáng nhớ. Ngoài những kỹ năng học được, mình cảm thấy bản thân mình rất có ích. Không một phút nào lãng phí, không một lúc nào làm điều không có giá trị. Mình lờ mờ nhìn thấy cuộc sống tương lai mà sau này mình muốn có.

Chuyện bước vào một mối quan hệ

Lăn lộn bên ngoài nhiều vậy thôi chứ mình vẫn là một đứa trẻ con và sợ trách nhiệm. Mình vẫn mở lòng với các cơ hội, nhưng không bao giờ nghĩ mình sẽ có một mối quan hệ nghiêm túc ít nhất là sau 25 tuổi.

Nhưng mà ghét của nào thì trời trao của nấy các bạn ạ. Chúng mình gặp nhau một buổi trưa tháng 1 rất tình cờ, khi Thuyên vừa từ Sài Gòn ra và bỗng dưng có nhã hứng đến FTU Hà Nội ngồi chơi … một mình. Mọi chuyện dừng lại ở đó cho đến một vài tháng sau, bọn mình lại tình cờ có cơ hội làm chung với nhau một dự án nhỏ của ULEAD – một chương trình được tổ chức bởi Unilever. Vậy là làm chung đến tận bây giờ luôn.

FTU Hà Nội

Khi ấy mình là một đứa với suy nghĩ làm mọi việc “cho vui”, không có mục đích. Việc bỗng dưng có một người bước vào cuộc đời làm mình chao đảo, gọi là khủng hoảng cũng không sai. Mình đặt rất nhiều câu hỏi rồi lại không tìm được câu trả lời. Việc này làm mình rất mệt mỏi, thâm chí sụt cân, suy nghĩ bỏ cuộc liên tục hiện lên trong đầu.

Trong lúc như thế, bạn ý luôn là người hiểu và lắng nghe những tâm tư công chúa bong bóng của mình. Mình nhận ra rằng, xây dựng một mối quan hệ không phải là điều dễ dàng làm được. Mặc dù tình trường cũng có một vài mối tình vắt vai, mình vẫn không biết cách yêu thế nào cho đúng.

Gọi là bước ngoặt bởi vì nhờ mối quan hệ này, mình bắt đầu đặt nhiều câu hỏi nghiêm túc cho định hướng tương lai hơn. Hơn nữa, mình cũng bắt đầu suy nghĩ bớt ích kỷ hơn, có trách nhiệm và luôn luôn ý thức thay đổi nhận thức của bản thân mình. Chúng mình cùng cố gắng cho một tầm nhìn chung, một tương lai mà chúng mình muốn có. Nói cách khác, mình “người lớn” hơn rất nhiều chỉ sau một thời gian ngắn. 

Chuyện làm blog

Từ những câu chuyện của bản thân, mình tin rằng ai cũng cần những bước ngoặt để lớn, để phát triển thành một phiên bản tốt hơn. Bước ngoặt càng lớn, càng có sự chuẩn bị kỹ càng thì càng mang lại nhiều giá trị.

Trong lúc mình đang đi tìm một bước ngoặt tiếp theo, Thuyên bỗng nảy ra một ý tưởng mà chúng mình có thể làm với nhau. Thuyên thấy nhiều bạn trẻ có ước mơ nhưng lại không có công cụ để với tới, cũng lại có nhiều bạn không có cả ước mơ vì bị “cầm tù” trong chính xã hội và suy nghĩ của các bạn. Vậy là ý tưởng cho chiếc blog này ra đời.

Sống 52, mình sẽ chia sẻ cụ thể hơn những câu chuyện, những kỹ năng mà mình đã và sẽ học được trong suốt quá trình đó. Sẽ có những kinh nghiệm mình rút ra được từ chính bản thân, cũng sẽ có những điều mình ước gì đã biết sớm hơn. Mình hy vọng nhờ vậy, Sống 52 sẽ mang lại được giá trị cho các bạn trong khi đang phải học cách lớn như mình.

Với Sống 52, chúng mình hy vọng các bạn sẽ có được lý do, cách làm để đi tìm một bước ngoặt có giá trị. Bởi vì từ những câu chuyện của bản thân, mình tin rằng ai cũng cần những bước ngoặt để lớn, để phát triển thành một phiên bản tốt hơn. Bước ngoặt càng lớn, càng có sự chuẩn bị kỹ càng thì càng mang lại giá trị lớn.

Với bản thân mình, Sống 52 cũng là một bước ngoặt lớn. Nhờ chiếc blog này, mình một lần nữa có cơ hội mở mang tầm mắt đến những thứ mình chưa bao giờ biết, bận rộn hơn nhưng suy nghĩ cũng tự do hơn. Mình học được rằng, phát triển bản thân luôn luôn là một trong những điều cốt lõi dẫn đến thành công, cho dù ước mơ của mình là gì đi chăng nữa.

Thay cho lời kết, nếu có thứ gì to lớn nhất mà mình học được thì đó là thành công không chỉ đến từ trải nghiệm và kinh nghiệm làm việc. Nếu không chủ động chú ý thức thay đổi và phát triển bản thân, dù có làm nhiều công việc đến đâu thì bản chất các điểm yếu của mình sẽ mãi mãi vẫn còn đó.

Hy vọng những câu chuyện nhỏ bên trên có thể giúp các bạn hiểu hơn về mình cũng như Sống 52. Dù thế nào đi chăng nữa, bạn chính là người làm chủ trải nghiệm và cuộc đời của mình.

Hãy theo dõi blog để cập nhật những bài viết mới nhất từ chúng mình nhé ! Cảm ơn các bạn.

Chia sẻ là lan tỏa giá trị cho những người xung quanh bạn. Đừng ngần ngại nhé!

Dương Văn Thuyên

Thích lan tỏa giá trị, mê thể thao cảm giác mạnh và yêu ngoại ngữ. Giá trị sống của mình là phát triển bản thân và người khác để trở thành con người mình mong muốn. Câu chuyện của Thuyên - Những bước nhảy định mệnh.

Bạn có suy nghĩ gì hơm?

Your email address will not be published. Required fields are marked *