Câu chuyện của Thuyên – Những bước nhảy định mệnh

Sự phát triển bản thân của mình gắn liền những với những bước nhảy định mệnh. Bước nhảy ở đây chính là những sự biến chuyển lớn trong môi trường sống hoặc nhận thức mà khiến mình thay đổi tất cả những gì mình làm.

Ở mỗi giai đoạn mình đều thấm thía một số bài học, đến giờ mình vẫn còn nhớ rất rõ. Mình chia sẻ với các bạn để cho các bạn thấy rằng phát triển bản thân không phải là một khái niệm xa xỉ mà gắn liền với thực tế cuộc sống. Tuy lúc đấy mình không biết phát triển bản thân là gì nhưng nó đã thay đổi cả cuộc đời của mình. Hãy bắt đầu hành trình với mình nhé!

Giai đoạn từ Hà Nội đến Sài Gòn

Mình được sinh ra tại một làng chài ven bờ sông Nhuệ, cách trung tâm Hà Nội tầm 60km. Tuổi thơ của mình cũng không khác biệt gì lắm so với những bạn bè cùng trang lứa. Mình cũng hay chơi chong chóng lá dứa, đem gạo đi đổi lấy bỏng rồi chạy loong toong khắp làng.

Chỉ có một cái khác là mình thuộc loại hiền lành, không nghịch ngợm như anh chị. Mình được trời phú cho sự tò mò, đến độ con gì mình cũng ráng bắt và máy gì mình cũng muốn đụng vào thử. Có lần mình đụng vào máy xay nước mía của nhà, kết quả là bị bay mất móng của ngón áp út. Thế mà mình vẫn chưa hết tò mò.

Đến năm 4 tuổi mình phải chào tạm biệt quê hương để chuyển vào Sài Gòn lập nghiệp với gia đình. Mình thay đổi từ nơi vùng quê yên bình đến một Sài Gòn cực kì tấp nập và mới lạ. Khi mới vào Sài Gòn, nhà mình bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Nếu dùng từ khóa diễn tả lại giai đoạn này mình sẽ dùng 2 từ: “nghèo” và “dốt”.

Cái nghèo nó làm cho mình luôn thua thiệt với bạn bè, đến mức lớp Lá cũng không đủ tiền để học cả ngày mà chỉ được một buổi rồi về. Mình kén ăn, cộng thêm gia đình cũng không có đồ ăn đa dạng nên mình thành ra còi xương. Mỗi lần nhìn vào cổ tay bé hơn người bình thường của mình là nhớ đến hậu quả cái nghèo đó.

Cái dốt nó làm mình không tiếp xúc với sách vở. Ngoài học trên lớp mình không hề đọc thêm bất cứ thể loại sách gì, kể cả truyện tranh. Mình còn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đọc sách, chẳng ai xung quanh mình làm việc đó cả. Lúc đó mình thấy rõ, mình đang ở tầng gần như đáy của xã hội xét về góc độ tri thức.

Cơ mà cái nghèo và cái dốt này cho mình một bài học hết sức quý giá. Việc học ở trường đóng góp một phần rất nhỏ vào tri thức của một con người. Do mình không học ở trường nhiều nên hay lang thang ngoài đường quan sát cuộc sống. Nhờ thế mà mình có sự hiểu sâu sắc về cuộc sống nói chung và người lao động nói riêng. Bản thân mình luôn phải vận não để tìm ra lời lý giải cho những sự việc, hiện tượng mà mình thấy, chứ không chỉ ngồi đọc bi ba bi bô bài giảng như bạn đồng trang lứa.

Khi nhìn lại những người bạn hồi nhỏ ở Sài Gòn, mình thấy bọn nó bằng cách nào đấy đã bị “cầm tù” và “tẩy não” bởi trường học. Mình thì thấm được vai trò của tự học, nhất là học bằng quan sát và trải nghiệm. Tri thức chỉ có thể là tri thức khi nó gắn liền với thực tế.

Giai đoạn giải phóng bản thân

Cuộc đời của mình sang trang mới khi mà mình tìm được thuốc trị cái dốt như nãy mình đã đề cập. Bạn có thể đoán là đó là gì không?

Chính là tiếng Anh các bạn ạ. Những gì mình có bây giờ phần lớn nhờ tiếng Anh. Thật ra để tìm được phương thuốc này cũng không phải đơn giản. Vào năm lớp 3, trường mình có lớp tiếng Anh hè, thấy hay nên mẹ đăng ký cho mình. Kết quả là sau 2 tháng mình được xếp vào loại “chậm tiêu nhất lớp”. Mình vẫn nhớ là phải nhịn đi vệ sinh trong tất cả các buổi học vì … không biết xin đi vệ sinh bằng tiếng Anh.

Đến mãi năm lớp 5, mình gặp được một người thầy có tâm và có tầm. May mắn là phương pháp dạy học của thầy hợp với mình, từ đó khả năng tiếng Anh mình tăng lên bội phần. Suốt những năm cấp trung học, mình luôn đứng top trong lớp về tiếng Anh, còn nhớ rõ điểm trung bình lớp 6 là 9.8 cơ đấy. Kể cho các bạn hiểu rõ hơn thôi chứ mấy con điểm đấy cũng chẳng ăn được, mình cũng chỉ là con gà nòi luyện thi ngữ pháp thôi.

Sự thay đổi không nằm ở khả năng làm bài kiểm tra 1 tiết điểm cao mà nằm ở việc sử dụng tiếng Anh trong thực tế. Với sự tò mò “không giới hạn”, mình đã dùng tiếng Anh để học tất cả mọi thứ từ nước ngoài, chủ yếu là từ Mỹ. Những năm cấp 3 mình đã tiếp cận đến những môn như Tâm lý học, Xã hội học, Sinh học, Hóa học, Kỹ năng mềm từ những nền giáo dục tân tiến nhất quả đất, trong khi những đứa bạn chỉ biết cắm đầu vào bài vở trên trường.

Mình không những hấp thụ được kiến thức mà còn hấp thụ văn hóa làm việc của các nước trên thế giới. Mình ngấm được văn hóa phản biện và hùng biện của Mỹ, sự yêu thích sách của châu Âu và cách nghĩ sâu sắc của những nước phát triển. Những thứ đó đã đánh chết cái dốt của mình, biến mình từ đứa luôn chỉ biết phục tùng, ghét sách thành người có cách nghĩ thẳng thắn, liên tục tiếp thu tinh hoa tri thức nhân loại.

Ở thời đại Internet trở thành một tiện ích dễ dàng, giáo dục có thể lan tỏa xuyên biên giới thì chuyện dốt hay tư duy hạn hẹp có lẽ không nên là một vấn đề nữa. Mình được sinh ra trong nhiều bất lợi từ tài chính đến gia đình, nhưng điều đó không giới hạn tốc độ phát triển của mình. Sở dĩ được như vậy vì mình học được một điều rằng, nếu bố mẹ hoặc môi trường hiện tại không thể giúp được bạn thì hãy chủ động mà tự giúp mình. Điều đó có thể dễ dàng làm được trong thời đại 4.0 này.

Thật ra không phải cứ có điều kiện là sẽ tận dụng mà học tập. Vào cuối những năm cấp 2, đầu năm cấp 3 mình phải đối mặt với một thứ đáng sợ hơn cả cái khổ, đó là cái sướng. Vượt sướng không dễ hơn vượt khổ chút nào các bạn ạ. Cả năm lớp 10 mình bỗng trở thành con nghiện Game Online – dành đến 8 tiếng một ngày để luyện game –  trước khi quay lại quỹ đạo đúng.

Giai đoạn lăn xả hết mình

Hết 12 năm học nhìn lại, thật ra mình cũng chỉ phấn đấu từ con số âm lên con số 0 mà thôi. Bản thân cũng còn quá nhiều thứ thiếu sót, đơn giản như việc thuyết trình trước đám đông cũng không làm được. Nhớ một lần lên thuyết trình trong môn Địa lý mà chân bủn rủn như kiểu muốn đổ. Thiếu kỹ năng mà lại kết hợp với việc học khối kỹ thuật, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào Giải tích, Hình học, Hóa, Lý, Sinh.

Khi lên đại học mình nhận thức được chuyện đó, ngay từ ngày đầu đã tích cực tham gia đủ thể loại câu lạc bộ. Mới được 3 tháng nhập học nhưng mình đã có mặt trong 3 câu lạc bộ trong và ngoài trường rồi.

Hi Thuyên, đứa em đầy năng lượng! Chị phải nói là may mắn khi gặp được em trong ngôi nhà ESC thân thương. Dù chúng ta chỉ sinh hoạt trong CLB với nhau trong một thời gian không dài nhưng những kỉ niệm và ấn tượng của chị về em nhiều vô kể. Nhớ khi ấy, chị cũng chỉ là… Read more “”

Võ Kiều Bích
Sinh viên tại Pennsylvania, Mỹ

Tuy nhiên, thời gian làm việc trong CLB của mình khá ngắn ngủi. Hầu hết thời gian sau đó mình dành để làm việc trong một tổ chức sinh quốc tế – AIESEC. Tổ chức của mình chuyên về phát triển lãnh đạo cho người trẻ, thứ mà mình luôn tìm kiếm từ những năm cấp 3.

Trong suốt 3 năm làm việc ở đây, mình đã nếm trải gần như tất cả những gì một người trẻ có thể nếm. Làm việc nhóm, mâu thuẫn, tuyệt vọng, cháy hết mình, cống hiến cho cộng đồng, thất bại, thành công, tất cả chúng mình đều trải qua. Ở ngoài đời hay trong AIESEC mình đều là một con người tò mò, học hỏi không ngừng. Điều đó được thể hiện qua hành trình phát triển của mình khi làm việc tại tổ chức. Trong hành trình này, mình có những kỉ niệm khó quên.

Hồi mình đảm nhận Customer Experience Executive. Trong hình là hai bạn thực tập sinh người Đức đầu tiên mình gặp và cũng là lần đầu mình cảm nhận rõ nét sự khác biệt văn hóa châu Âu và châu Á.
Hồi mình đảm nhận Recruitment Manager tại chi nhánh Hồ Chí Minh. Nơi mình từng tranh cử vị trí President và Vice President khi mới làm việc được 11 tháng, nhưng liên tiếp không được chọn. Nhìn lại, mình không xem đây thất bại mà chính là bài học lớn nhất mình học được từ AIESEC.
Hồi mình đảm nhận Vice President of Global Volunteer tại chi nhánh RMIT Việt Nam. Đây là thành viên ban điều hành, mình đã có một nhiệm kỳ khá “sóng gió” ở đây. Lúc đó, thời gian làm việc của mình trong một tuần có thể lên đến con số 60 giờ, chưa tính việc đi học ở trường.
Hồi mình sáng lập chi nhánh mới và đảm nhận President of AIESEC in Cantho. Một sự kiện của chúng mình về chủ đề “Hiểu bản thân”, mình đích thân làm diễn giả, cùng với một anh đồng diễn giả - Giám Đốc Chi Nhánh Mekong của tập đoàn Unilever. Làm ở Cần Thơ nên mình phải đi lại khá nhiều, một năm phải đi chuyển quãng đường tổng cộng hơn 8000km.

Ấn tượng đầu tiên về Thuyên đó là một người làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc và ít nói, nhưng thật sự tiếp xúc với Thuyên thì mới biết rằng Thuyên suy nghĩ rất sâu sắc, có tầm nhìn xa cũng như đầy hoài bão, khát vọng. Kỷ niệm đáng nhớ nhất với Thuyên là khi tụi mình chung nhóm… Read more “”

Lê Hoàng Hiệp
Cựu Phó Chủ tịch Tài chính - AIESEC tại HCMC

Với mình thì Thuyên là người lý trí và mạnh mẽ. Những lúc khó khăn, phản xạ thông thường thường là than vãn, khó quá làm sao vượt qua và sợ hãi về khả năng của bản thân còn Thuyên thì ngược lại. Bạn tập trung vào suy nghĩ có thể làm được gì vào ngày hôm nay để giải… Read more “”

Trần Thị Minh Thư
Phó Chủ Tịch Tình Nguyện Quốc Tế - AIESEC tại Cần Thơ

Ngoài AIESEC mình còn có một trải nghiệm hết sức điên rồ, đó là thi lại đại học. Hồi mới thi xong lần đầu, mình thề với trời đất là sẽ không bao giờ thi lại lần nữa. Nhưng khi thấy mình không phù hợp với ngành học hiện tại là Công nghệ sinh học, mình đã lấy hết can đảm để làm lại cuộc đời – chuyển sang Quản trị kinh doanh quốc tế. Điều điên rồ ở đây là mình phải lấy lại căn bản môn Lý trong vòng 4 tháng và mục tiêu vào Đại học Ngoại Thương. Cuối cùng, sự cố gắng của mình cuối cùng được đền đáp với cái giá phải trả là …  sụt 5 kg. Lúc đấy mình chỉ còn tầm 46 kg, gầy trơ xương.

Mình học được nhiều điều sau những tháng ngày lăn xả ấy lắm nhưng mình sẽ chọn điều mà mình thấy có giá trị nhất để chia sẻ với các bạn. Bài học mình nhận ra đó là để có sự trưởng thành thì phải lăn xả, làm đủ nhiều để tích lũy kinh nghiệm cho mình. Thật ra điều mình nhận ra ngay từ nhỏ nhưng sau giai đoạn này mới thấm thía được trải nghiệm thực tế quan trọng đến nhường nào.

Ngoài ra, để có thêm tương tác đối với doanh nghiệp, Thuyên còn chủ động tham gia qua chương trình ULEAD của tập đoàn Unilever. Chương trình cho mình hiểu rõ hơn môi trường làm việc trong công ty đa quốc gia cũng như nghề Sales.

Thuyên ở góc trái, hàng đầu tiên. Các bạn thấy hông?

Theo mình, sinh viên Việt Nam còn thiếu quá nhiều trải nghiệm, dẫn đến lý thuyết không thấm vào đầu được. Trên lớp thì đọc thuộc răm rắp nhưng trong đầu thì không thực sự hiểu vấn đề. Thuyên cũng một thời như vậy. Con người có hiểu biết đến đâu mà không nếm qua thử thách, thất bại, chán nản và vực dậy đi tiếp thì không thể trưởng thành. Trong thời gian tiếp xúc nhiều với người trẻ, mình thấy vẫn nhiều bạn nhìn cuộc sống  “màu hồng” lắm.

Tuy nhiên, hành trình phát triển bản thân của mình chỉ mới bắt đầu.

Giai đoạn nâng cấp bản thân

Trải nghiệm là điều kiện cần nhưng không phải điều kiện đủ để có thể phát triển xa được. Sau những ngày tháng lăn xả, mình tự nhận thấy bản thân còn nhiều điểm yếu cần khắc phục và điểm mạnh cần đầu tư nhiều hơn nữa. Mình nghĩ đến lúc phải hình thành một hệ thống tư duy, trau dồi thêm kiến thức chuyên môn. Một điều quan trọng nữa là rèn luyện sức khỏe, phát triển tầm vóc bản thân – mình quyết tâm xóa hình ảnh Thuyên gầy còm khỏi tâm trí mọi người xung quanh.

Chuyện đầu tiên mình làm đó là đọc sách, không phải sách phát triển bản thân thông thường mà là những cuốn sách kinh điển của nhân loại. Bản thân có sống bao nhiêu thì cũng không thể trải nghiệm hết tất cả mọi thứ được, nên việc đứng trên vai người khổng lồ để tạo cho mình nền tảng tư duy là cực kỳ quan trọng. Mình chọn những cuốn triết học của Plato, Aristotle, Nietzsche và nhiều triết gia nổi tiếng khác.

Nhớ vào năm lớp 10, mình chúa ghét môn Triết học vì không thể hiểu nổi ý nghĩa của nó. Nhưng lúc này khi đọc những tác phẩm triết kinh điển, mình như được khai sáng khi lật từng trang sách. Nhờ chúng mà mình hiểu được cách nhìn nhận vấn đề theo qua nhiều lăng kính khác nhau. Sự thật mình rút ra được ra được là: “Không có gì đúng hay sai, tất cả chỉ là quan điểm. Quan điểm đúng hay sai thì tùy theo trường hợp”. Đối với sách thể loại khác, mình đang duy trì đọc 30-40 cuốn một năm.

Sau đó mình chăm chỉ học viết để nâng cao khả năng tư duy ngôn ngữ, phát triển khả năng giao tiếp. Sau 1 tháng miệt mài với bài luận hơn 6000 từ, mình lọt vào chung kết của thi viết luận trẻ quốc tế WYEC 2018. Khả năng viết này không chỉ giúp mình trình bày ý tưởng bằng từ ngữ tốt hơn mà còn giúp tư duy sắc bén hơn nhiều lần. Bây giờ mình đã hiểu thấu được sức mạnh của ngôn từ qua câu: “Words can kill, and words can heal”. Nhờ luyện viết mà mình mới có thể xây dựng Sống 52.

Nhìn vào cơ thể gầy còm, mình không chấp nhận và  quyết định thay đổi thói quen. Một tuần mình tập thể dục đường phố cường độ nặng 3 lần tương đối đều đặn, kết hợp với chế độ ăn bổ sung canxi và khoáng chất. Chỉ sau 5 tháng, cơ thể mình đã có sự chuyển biến rõ rệt, cân nặng tăng thêm 7 kg, chiều cao tăng thêm 2cm.

Sắp tới, hiện tại mình đang nâng cao chuyên môn về lĩnh vực phát triển con người, mục tiêu trở thành Huấn luyện viên Phát triển bản thân (International Certified Coach) trong thời gian một năm.

Mình còn nhiều dự định để nâng cấp bản thân nữa, chẳng hạn như mục tiêu trước năm 25 tuổi sẽ nói được 5 ngôn ngữ – hiện tại là 3. Dĩ nhiên rồi, mình sẽ dành phần đời còn lại để hoàn thiện bản thân vì dù có là ai chăng nữa thì cũng còn rất nhiều thứ phải trau dồi.

Giai đoạn Sống 52

Làm việc tại một tổ chức sinh viên quốc tế cho mình cơ hội phát triển trực tiếp và gián tiếp hàng trăm thanh niên ưu tú. Tuy nhiên, mình quan sát thấy ảnh hưởng của tổ chức còn chưa lan tỏa được nhiều đến nhiều người. Việt Nam mình có đến hơn 20.000.000 thanh niên trong khi quy mô ảnh hưởng chỉ ở con số hàng nghìn. Ở thời đại 4.0 này, mình nhận thức rõ được tiềm năng của Internet trong việc lan tỏa ý tưởng và ảnh hưởng đến cộng đồng. Muốn tạo ảnh hưởng một cách rộng rãi thì cần phải tận dụng đòn bẩy công nghệ này.

Do đó, mình thành lập Sống 52 – một nền tảng blog – để tạo giá trị cho nhiều bạn, thay vì chỉ chia sẻ trong những cuộc họp nội bộ hay nhóm bạn nhỏ. Mình hiểu một con én không làm nên mùa xuân nhưng với Internet thì là chuyện khác. Nếu chưa ai làm thì mình sẵn sàng làm người đầu tiên. Tại blog này, mình không chỉ chia sẻ những gì mình đã biết mà còn là chia sẻ những kiến thức mình mới học được. Mình sẽ chia sẻ tất cả mọi thứ mà mình thấy có thể giúp được các bạn.

Thành công thì mình không dám nhận nhưng mình đã trải qua một tuổi trẻ với rất nhiều sai lầm. Mỗi sai lầm cho mình một bài học. Có bài học suýt nữa mình phải trả bằng tính mạng của mình. Mình hi vọng qua những chia sẻ của mình thì các bạn sẽ không phải tốn thời gian như vậy để có được bài học tương tự. Thay vào đó, các bạn sẽ có một nền tảng vững chắc để tiến xa hơn.

Đây là danh sách những chuyện mình đã trải qua trong suốt cuộc hành trình ấy, vui có, buồn cũng có nhưng tất cả đều đáng nhớ. Nhờ nếm nhiều thứ như vậy mình có thể lắng nghe và thấu hiểu câu chuyện của nhiều người.

  • Bắc và Nam: ở nhà nói giọng Bắc với bố mẹ, ngoài thì giọng Sài Gòn với bạn bè
  • Bán vé số: nhà khó khăn nên theo mẹ bán vé số dạo để sống qua ngày
  • Bị bắt nạt: năm lớp 3 thường xuyên bị một đứa lớp 4 bịt mắt và kéo bát (tóc mai)
  • Bị lừa bịp: lúc 7 tuổi bị một đứa bằng tuổi cầm 2000 rồi chạy mất
  • Bệnh tiêu hóa: liên hoàn dạ dày xung huyết, trào ngược và IBS đến với mình năm lớp 10
  • Nhất lớp: năm lớp 6 học kì 2 vượt lên hạng nhất
  • Bét lớp: năm lớp 11 bỏ học môn Toán, điểm kéo xuống gần cuối lớp
  • Trầm cảm: có thể gọi là một chuỗi khủng hoảng tuổi teen
  • Suy nghĩ tự tử: hệ quả của trầm cảm kéo dài
  • Tai nạn xe máy ngã văng 10 mét: đó là lần mình chảy nhiều máu nhất
  • Phượt Tây Bắc: suýt lao xuống vực khi vượt đèo Thung Khe 
  • Công tác xa mỗi tuần: có lúc phải bắt chuyến xe lúc 3 giờ sáng để cho kịp giờ họp
  • Học tiếng Anh: không gặp người nước ngoài nhiều nên phải “tự kỷ” trước gương
  • Học tiếng Nhật: có thể xem đây là ngôn ngữ khó nhất hành tinh
  • Thi lại Đại học: quyết định “liều” nhất
  • Làm lãnh đạo: công việc không hề thảnh thơi như xã hội hay nghĩ
  • Yêu: sau nhiều mối tình trắc trở mình cũng học được cách yêu
  • Ghét: hồi bé mình mình hay dỗi nên mất đi mấy đứa bạn tốt
  • Suy dinh dưỡng: do biếng ăn kết hợp với chế độ dinh dưỡng thiếu chất
  • Cơ bắp 6 múi: sau hơn 7 năm khổ luyện mới cải thiện được tình trạng gầy còm

Bài học lớn nhất

So với bạn đồng trang lứa lúc mới chuyển đến Sài Gòn, mình không thông minh hơn cũng không bản lĩnh hơn gì cả. Mình tự hỏi, tại sao mình có thể vượt cái khổ và vượt cả cái sướng để thoát khỏi số phận ấy?

Một phần có thể do may mắn. Tuy nhiên, có một niềm tin cho mình năng lượng để vực dậy đi tiếp trong những giây phút chán nản và tuyệt vọng. Niềm tin đó là nếu bản thân phát triển thì cuộc đời cũng sẽ phát triển. Niềm tin đó đã giúp mình học hỏi không ngừng nghỉ. Định nghĩa thành công trong cuộc sống thì mỗi người mỗi khác nhưng chìa khóa để sống hết với tiềm năng của mình, không gì khác, chính là phát triển bản thân.

Thuyên hi vọng câu chuyện của mình phần nào đấy có thể là nguồn cảm hứng để các bạn bắt đầu hành trình phát triển bản thân cho riêng mình. Tuổi trẻ quý giá nhưng lại ngắn ngủi, do đó hãy bắt đầu ngay hôm nay nhé, bạn tôi ơi.

Chúc các bạn thành công,

Chia sẻ là lan tỏa giá trị cho những người xung quanh bạn. Đừng ngần ngại nhé!

Dương Văn Thuyên

Thích lan tỏa giá trị, mê thể thao cảm giác mạnh và yêu ngoại ngữ. Giá trị sống của mình là phát triển bản thân và người khác để trở thành con người mình mong muốn. Câu chuyện của Thuyên - Những bước nhảy định mệnh.

Bạn có suy nghĩ gì hơm?

Your email address will not be published. Required fields are marked *